• image

    Chuyện kể ở đại đội

    Chia sẻ những câu chuyện cảm động, chân thực, giản dị... về cuộc sống, sinh hoạt, tình yêu của người lính, về tình đồng chí - đồng đội...
Chương mới nhất
  • 26/09/2022
    Giờ đây, tôi đã là một sĩ quan trong quân đội. Tôi vẫn thường kể cho cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị nghe về câu chuyện trước ngày nhập học của mình. Tôi mong rằng, qua câu chuyện đó sẽ là một bài học chung cho các bạn trẻ, để họ không phạm phải những sai lầm như tôi...
    Xem thêm Thu gọn
  • 19/09/2022
    Trước khi về sài Gòn công tác, anh ấy hẹn tôi gặp nhau ở cột cờ Thủ Ngữ, Sài Gòn. Vậy mà, đêm ấy, anh chưa vào đến cột cờ Thủ Ngữ thì đã hi sinh. Ngày 2/8/1968, ba tôi báo tin chồng tôi đã hi sinh, mất xác. Đầu đội khăn tang, tôi bồng con đi chiến đấu. Sau hòa bình, mẹ con tôi đi tìm đơn vị, đi tìm kỉ niệm về chồng tôi. Các em chiến sĩ ở chung đơn vị gặp tôi, các cậu ý mừng lắm, kể về anh nhiều lắm, tôi là vợ, không biết nhiều về anh. Sau đám cưới, 2 lần về phép, chúng tôi chia tay nhau đi chiến đấu. Nay nghe các em kể về anh, anh ấy sống, chiến đấu rất đẹp, đẹp cả tính nết và con người, người chiến sĩ đặc công. Tôi yêu chiến sĩ đặc công.
    Xem thêm Thu gọn
  • 30/08/2022
    Bao nhiêu năm qua rồi, nhiều trận đánh đã đi qua đời lính của tôi. Nhưng con đường mịt mờ bụi đất, nơi tôi căng sức kéo cành cây giăng bẫy đón đánh máy bay địch và ký ức về trận đầu đánh thắng, lập công chào mừng Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 năm ấy không bao giờ phai mờ trong trái tim tôi và hôm nay, tôi xin được kể lại cùng các đồng chí.
    Xem thêm Thu gọn
  • 22/08/2022
    Các chàng, các nàng đều tập trung xin địa chỉ và xin số điện thoại của nhau. Vi còn nhanh tay giúi vào tay Hoàng cuốn sổ với lời nhắn “forget me not”, rồi đoàn quân lại lên đường. Những lời nói ríu ran hẹn ngày gặp lại… Đoàn quân đã đi xa mà các nàng vẫn dõi theo những cành ngụy trang rung rinh trong nắng cho đến khi nó khuất vào cái màu xanh mướt mát của một miền quê thanh bình.
    Xem thêm Thu gọn
  • 07/08/2022
    Càng về cuối, cuộc đua càng quyết liệt, sắp đến đích, tiểu đội trưởng tung ra chiêu cuối cùng, bắt nhịp cả tiểu đội hô lớn “Em Liên là đích, em Liên là đích”. Bất ngờ nghe đến tên em Liên, Quyết như thấy có luồng điện chạy lên đầu để chỉ huy cái chân sải dài như ngựa phi nước kiệu. Giải đỏ đã ở phía trước, Quyết nhao tới cán đích, đồng đội reo hò chiến thắng. Sau hội thao, tiểu đội đạt kết quả cao, anh em rất phấn khởi, riêng Quyết được tiểu đội ưu tiên đề nghị cấp trên đăng ký nghỉ phép về thăm người yêu. Quyết cảm ơn đồng đội và nói vui rằng “ các đồng chí ạ, còn đường đua tình ái nữa, tôi cũng sẽ chọn em Liên là đích đến, các đồng chí, các đồng đội yêu mến của tôi nhé!”
    Xem thêm Thu gọn
  • 01/08/2022
    Mùa hè năm 1972, có một ngày rực lửa ở Lèn Hà. Vào buổi trưa, máy bay Mỹ liên tục ném bom vào các khu vực lán trại của bộ đội, chỉ có 3 nữ chiến sĩ đang trực máy trong hang và các đồng chí khác đi làm nhiệm vụ, còn lại đều bị thương vong hết. Vừa dứt tiếng bom, mặc dù lửa đang cháy rần rật, nhưng dân, quân và bà con trong bản đã lao vào đào bới cứu thương binh, tìm đồng đội. 13 chiến sĩ đã hi sinh, trong đó có 10 nữ và hầu hết tuổi đời còn rất trẻ, có chị tuổi đời mới 16 hoặc 17. Mặc dù tổn thất nặng về người và phương tiện, nhưng trạm cơ vụ A69 vẫn nhanh chóng khắc phục và đảm bảo thông tin liên lạc, phục vụ chiến đấu đến ngày toàn thắng. Ký ức về trận không kích ấy không bao giờ quên của Binh chủng thông tin liên lạc cũng như nhân dân Quảng Bình.
    Xem thêm Thu gọn
  • 25/07/2022
    Đồng chí cán bộ chính sách của tỉnh đội Tuyên Quang đi cùng, hứa với mọi người khi về sẽ làm mọi thủ tục đề nghị Nhà nước xem xét, công nhận chị Đào Thị Thoa là vợ liệt sĩ và cháu Hà Văn Nghĩa là con liệt sĩ. Do cuốn hút vào công việc, nên từ ngày đưa mẹ con Thoa về gia đình của Nhân, tôi cũng ít liên lạc với gia đình. Tuy vậy, qua cơ quan quân sự tỉnh Tuyên Quang, tôi được biết cháu Nghĩa sau khi học phổ thông được gửi sang Cộng hòa liên bang Đức để đào tạo, năm 1999 cháu về nước và hiện giờ là cán bộ cấp vụ của một bộ tại Hà Nội.
    Xem thêm Thu gọn
  • 18/07/2022
    Ngay tối hôm đó, các mẹ, các chị đã vận động mọi người vác đến cả đống lá thuốc cho chúng tôi lót dưới sạp, vừa để giữ ấm, vừa để chống được bọ chó. Trong những bó lá ấy có không ít những chiếc khăn thổ cẩm được thêu thùa rất kỳ công mà các nàng sơn nữ đã thầm tặng cho các anh bộ đội Cụ Hồ với dòng chữ nắn nót: Việt Lào - Samakhi.
    Xem thêm Thu gọn
  • 11/07/2022
    Hôm ấy vừa từ ngoài vườn vào đến cửa, vợ tôi thấy cô con dâu đang dấm dứt khóc. Bà lại gần rồi nhỏ nhẹ: "Có chuyện gì thế con? Hai vợ chồng lại...." Cô con dâu mếu máo: U ơi, con khổ lắm... Vừa xa vợ có mấy tiếng mà anh ấy đã... Bà nhìn con dâu nhẹ nhàng: Thôi nào, thế có chuyện gì? Cứ bình tĩnh nói u nghe xem nào.... Cô con dâu vừa lau nước mắt, vừa đưa chiếc điện thoại về phía bà: Đây, U xem đi...
    Xem thêm Thu gọn
  • 04/07/2022
    Bốn năm nắng gió thao trường của đời học viên cũng qua đi. Không phụ lòng ba mẹ và thầy cô, tôi đã tốt nghiệp hạng xuất sắc và được giữ lại làm giảng viên. Ngày nhận tấm bằng thủ khoa, tôi rưng rưng nhớ tới ba mẹ, nhớ tới những ngày nắng gió và vội đón xe về để báo cáo với tổ tiên. Hôm đó tôi về tới nhà, ba tôi đã mệt nặng lắm rồi, tôi ào đến bên ba, thương người đến cháy lòng. Ba nằm đó nhỏ thó. Nắm chặt tay tôi, ba khẽ nở một nụ cười mãn nguyện, nụ cười mà từ bé đến nay tôi mới được thấy. Giọng ba tôi nhè nhẹ: “ừ con, con của ba giỏi lắm, hãy đi theo tiếng gọi từ trái tim của mình con nhé”. Đó cũng là lời khen đầu tiên và cũng là cuối cùng mà ba dành cho tôi. Tôi tự hứa sẽ phấn đấu, đóng góp sức mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xứng đáng với những gì mà thế hệ cha anh đã phải đổi bằng xương máu, để chúng ta có được cuộc sống tươi đẹp như ngày hôm nay.
    Xem thêm Thu gọn
  • 30/05/2022
    Vợ tôi thủ thỉ: “Em thấy chẳng việc nào quan trọng và cao cả hơn việc nấu ăn cho bộ đội. Anh bảo, vắng anh là ảnh hưởng đến sức chiến đấu của cơ quan. Ngừng đâu em chẳng biết, chứ ngừng ăn thì mẻ cũng chết, nói chi đến người. Các cụ đã chả dạy: thực túc binh cường là gì. Em nghĩ thật tốt số nếu anh được làm công việc phúc đức đấy. Ấy là em nói đại như thế, chứ đã chắc gì thủ trưởng cho mình làm cấp dưỡng anh nhỉ. Nghe đâu công việc ấy phải chọn cả tiêu chuẩn lý lịch đấy”… Câu chuyện là niềm vui, là bỡ ngỡ, ngại ngùng, xen lẫn niềm tự hào của người lính “anh nuôi” trong những ngày đầu quân ngũ. Đến nay, đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, kỉ niệm về những ngày đầu non trẻ ấy vẫn còn tươi rói trong cuộc sống của vợ chồng tôi.
    Xem thêm Thu gọn
  • 04/04/2022
    … Khi đi làm về, mưa lũ ngập lán, áo quần bị trôi ướt hết. Mưa cả tuần không phơi được, hong lửa thì sợ máy bay phát hiện. Cả trung đội chỉ còn ba bộ khô ráo, cho nên mọi người phải thay nhau mặc… Trong gian khổ, tình cảm đồng chí, đồng đội càng gắn bó sâu sắc và rất thiêng liêng... Năm ngoái khi về thăm lại chiến trường xưa, qua hang Tám Cô trên đường 20 quyết thắng, ký ức những ngày ở rừng Trường Sơn lại ào về - đó thật sự là những kỷ niệm đáng nhớ, đáng trân trọng...
    Xem thêm Thu gọn
  • 28/03/2022
    Khắc Khơ về đến đơn vị, tủm tỉm cười một mình rất đáng nghi. Khắc Khơ hồ hởi, khi nhận mấy bông hoa và cái quạt, nàng vui lắm, cứ ríu rít: "Cái quạt đẹp quá, đẹp ơi là đẹp. Cái quạt này em sẽ treo lên tường như một bức tranh mặt trời xanh, nhìn nó lúc nào em cũng nhớ tới anh. Với lại khu nội trú sinh viên chúng em hay mất điện lắm. Bây giờ, ngoài thị trường bán quạt không thiếu, nhưng đây là cái quạt của tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim người lính, của sự sẻ chia và vẻ đẹp tâm hồn thanh khiết của anh, của người lính. Nó sẽ cùng em vượt qua mọi gian khổ, thử thách của cuộc đời, đi tới thành công và đi đến tình yêu có phải không anh?" Nói xong Khắc Khơ lại tủm tỉm cười, mắt đăm đắm nhìn lên bầu trời xanh vời vợi phía biển...
    Xem thêm Thu gọn
  • 17/03/2022
    Những năm cuối của thời hoa lửa, cô Huệ là một trong những người trực tiếp giúp tôi vượt lên hoàn cảnh, chăm chỉ học hành, trở thành trò giỏi. Tấm lòng và tình cảm của cô đối với học sinh chúng tôi ngày ấy còn cho tôi những kinh nghiệm quí trong cuộc sống và công tác sau này, nhất là khi tôi đảm nhiệm cương vị cán bộ đại đội làm nhiệm vụ huấn luyện chiến sĩ mới. Sau khi các chiến sĩ mới về đơn vị, tôi cũng tổ chức cho anh em viết cảm tưởng khi bước vào quân ngũ dưới dạng trích ngang tự luận, bộc bạch tâm tư, tình cảm, nguyện vọng, sở thích, năng khiếu, sở trường và kiến nghị, đề xuất… Trong không khí dân chủ ấm áp đại gia đình, anh em đã mạnh dạn giãi bày những tâm sự. Đó là một kênh thông tin giúp tôi có cơ sở để xác định nội dung, biện pháp công tác tư tưởng đối với đơn vị và từng cá nhân cho phù hợp, hiệu quả. Đó cũng là một yếu tố giúp tôi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ và có sự tiến bộ, trưởng thành như ngày hôm nay.
    Xem thêm Thu gọn
  • 07/03/2022
    Có lẽ vì con trai khước từ tình phụ tử làm tôi mất hết lý trí, không khí trong gia đình tôi nặng nề, thời gian cũng như đặc quánh lại và không trôi theo quy luật của nó nữa. Đột nhiên, cu Reo gọi to “bố, bố ơi” khi nghe điện thoại của vợ tôi đổ chuông. Lúc này tôi đã hiểu ra mọi vấn đề. Cu Reo chỉ nhận điện thoại là bố, còn tôi, người bố bằng xương, bằng thịt đang đứng sờ sờ trước mặt thì nó không nhận ra. Như thế cũng phải, vì 2 năm nay nó đã quen với chiếc điện thoại là bố nó, đã nói chuyện, vỗ về giấc mộng trẻ thơ của nó. Còn tôi thì vẫn cứ miệt mài với những cung đường tuần tra, những đêm thức trắng đánh án. Tôi sau 2 năm làm bố, bây giờ phải học làm bố lại từ đầu. Cu Reo nhà tôi giờ đã là học sinh cấp 2 rồi nhưng tôi vẫn thường xuyên xa nhà, mọi sự nuôi dạy con đều qua chiếc điện thoại. Đó chính là sự hi sinh, thiệt thòi mà tôi cũng như những người lính biên phòng và gia đình của họ luôn biết cách vượt lên tất cả để sống và yêu thương theo cách riêng của mình.
    Xem thêm Thu gọn
  • 22/02/2022
    Năm tháng trôi đi, chúng tôi dần trưởng thành, lại đón lớp chiến sĩ mới vào đơn vị. Chúng tôi không quên truyền đạt cho các em những kinh nghiệm sống xương máu trong đời quân ngũ của mình. Sau ngày thống nhất đất nước, bạn bè cùng nhập ngũ với tôi có nhiều dịp họp mặt đồng hương, đồng ngũ. Ai nấy đều cảm động vì đồng đội có người còn, người mất. Nhưng chúng tôi rất tự hào vì đã hoàn thành nghĩa vụ với dân, với nước, góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Và còn biết bao nhiêu những kỷ niệm, những ngày đầu quân ngũ cứ như sống mãi trong mỗi chúng tôi.
    Xem thêm Thu gọn
  • 17/01/2022
    Sau khóa huấn luyện, toàn đơn vị chúng tôi vào B. Trên đường hành quân qua binh trạm 26, ngồi trong cabin xe kéo pháo nhìn ra, tôi thấy đúng là Thơm trong bộ quân phục thanh niên xung phong đang sửa đường. Tôi gọi to tên em. Đằng kia, Thơm cũng gọi to tên tôi. Chắc lòng em cũng đang vô cùng xốn xang. Chiến tranh kết thúc. Bao lần nói về thăm bác Thu, để gặp lại Thơm, ở xã Đông Hoàng, Thái Bình mà không thực hiện được. Có bạn sẽ hỏi vì sao. Câu trả lời của tôi là, nếu Thơm hoàn thành nghĩa vụ thì em hẳn đã có gia đình. Phần nữa, tôi là một thương binh, không muốn để một “tiên nữ” phải vất vả vì mình...
    Xem thêm Thu gọn
  • 11/01/2022
    … đến hôm nay là tôi tròn 38 tuổi quân, trong đó gần 31 năm đứng trên bục giảng. Người ta thường nói dạy học là cái nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, vì vậy tôi rất tự hào và hạnh phúc với nghề “đưa đò” của mình. Bởi qua đó đã góp phần cùng với nhà trường đào tạo ra hàng vạn cán bộ cho cách mạng. Ngày mai tôi sẽ chính thức phải dời quân ngũ để về với hậu phương, gia đình, tận đáy lòng tôi mong các đồng chí học viên hãy nêu cao tinh thần tự giác học tập, rèn luyện để ngày càng tiến bộ, trưởng thành và gặt hái nhiều thành công trên từng cương vị công tác. Riêng đối với những khuyết điểm trong buổi học sáng hôm nay, tôi đã quyết định không lưu vào sổ sách, yêu cầu các đổng chí nghiêm túc rút kinh nghiệm. Thế đấy các đồng chí ạ! Sau khi nghe được những lời tâm sự của Đại tá, thạc sĩ Trần Thanh Liêm trong buổi giảng cuối cùng của thầy hôm đó khiến mọi người đều xúc động. Thời gian trôi đi vèo trong chớp mắt. Mới đó mà chúng tôi cũng đã tạm xa mái trường Lục quân gần 10 năm. Trải qua các cương vị quản lý, chỉ huy bộ đội cấp phân đội, chúng tôi càng thấu hiểu, càng trân quý công sức và những lời thầy đã dạy bảo năm xưa.
    Xem thêm Thu gọn
  • 29/12/2021
    Chúng tôi xuống núi, đi được một thôi đường, bỗng thấy từ trên sườn dốc, Mơ hớt hải chạy xuống, cô vừa chào chúng tôi vừa thở hổn hển, chạy đến bên Vị, tiếng cô thổn thức trong tiếng gió đại ngàn “Ại ơi, chải sô nương điếp ại,…” dịch ra là “Anh ơi, em yêu anh nhiều lắm! Trái tim em cứ nhớ đến anh”. Thì ra khi tình yêu đến, người ta chỉ nói với nhau bằng tiếng nơi chôn nhau, cắt rốn của mình, tiếng quê hương mình, có thế mới là tình yêu. Tôi đã đi, đã thấy biết bao nhiêu chàng trai, cô gái hẹn hò nhau. Khi tỏ tình, có ai âu yếm với nhau mà thủ thỉ “I love you” bao giờ. Cho tới lúc này, tôi mới thấm thía “tình yêu bắt đầu từ nơi đâu”, có phải không các đồng chí?
    Xem thêm Thu gọn
  • 13/12/2021
    Tôi giấu nhẹm hai chiếc quạt vào một góc và rồi những gì diễn ra sau đó đúng như tôi dự đoán. Chị và mọi người cuống cuồng tìm hai chiếc quạt, còn tôi thì lặng thinh như không có chuyện gì xảy ra. Đã đến giờ nhưng mặc dù thiếu đạo cụ, chúng tôi vẫn phải tiến hành phần thi. Tuy thiếu đạo cụ nhưng nhờ có kinh nghiệm và bản lĩnh sân khấu nên tiết mục của chúng tôi được Ban giám khảo đánh giá rất cao. Kết thúc hội thi, đơn vị tôi được tặng cờ Đơn vị xuất sắc. Hôm liên hoan tổng kết, sau bữa cơm thân mật, chị mới nhẹ nhàng gọi tôi ra một góc và phân tích cho tôi rõ những thiệt, hơn, đúng, sai và một điều chắc các đồng chí không thể hình dung ra là chính chị đã đề nghị lữ đoàn tặng giấy khen và giới thiệu cho tôi đi học lớp bồi dưỡng nhận thức về Đảng. Tôi mong rằng trong cuộc sống, dù ở đâu, trong bất cứ điều kiện nào, chúng ta cũng phải hết sức bình tĩnh, suy nghĩ kỹ trước khi hành động, nhất là những hành động có ảnh hưởng tới tập thể, đơn vị và cộng đồng xã hội...
    Xem thêm Thu gọn
  • 06/12/2021
    Tôi từng nghĩ người chiến sĩ nhất thiết phải dạn dày sương gió ngoài thao trường, ngày đêm luyện tập trực tiếp với súng đạn, hầm hào, nhưng tôi không hiểu rằng “việc bảo đảm bữa ăn cho đơn vị với hàng trăm con người cũng rất quan trọng và cần thiết trong việc đảm bảo đời sống hậu cần và ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng hoàn thành nhiệm vụ của toàn đơn vị” … Có một luồng phấn chấn đang thôi thúc tôi, phải cố gắng học tập thật tốt để đóng góp công sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng đơn vị. Tôi rảo bước trên đường về phòng để chuẩn bị cho ngày mai nhập trường, thấp thoáng trong suy nghĩ của tôi là hình ảnh Hoa nhí nhảnh cùng với ánh lửa đỏ rực. Học xong khóa đào tạo nhân viên nấu ăn, tôi được biên chế về Trung đoàn 880, thuộc Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Lai Châu...
    Xem thêm Thu gọn
  • 29/11/2021
    Quân và Linh cám ơn Tuấn rồi nhẹ nhàng sánh bước bên nhau. Vừa đi Linh vừa xem từng bức vẽ chính mình trong cuốn sổ của Quân, nó giống như nhật ký bằng hình ảnh mà trong đó bức vẽ đầu tiên kể về chuyện Quân gặp Linh, sau đó đến những chuyện xảy ra trên lớp, rồi ngày ra trường..., mắt Linh bỗng nhòe đi. Tình yêu của người lính không dồn dập, không mãnh liệt như sóng biển ngoài khơi nhưng lại dịu dàng, ấm áp như chính trái tim của họ vậy!
    Xem thêm Thu gọn
  • 22/11/2021
    Sau khi được Lâm tân trang cho bộ đầu mới, trông tôi đẹp trai hơn. Hôm đó, tôi rủ Lâm lên căng tin trung đoàn để hậu tạ cậu ta một chầu nước mía. Thế rồi chúng tôi kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Hiện nay, nhiều người cho rằng tổ cắt tóc đại đội không còn nhiều giá trị. Tôi nghĩ đó là suy nghĩ sai lầm, bởi tổ cắt tóc đại đội đã xuất hiện từ rất lâu, rất phù hợp với môi trường quân sự, đồng thời thể hiện nét đẹp văn hóa, tình cảm yêu thương, gắn bó đồng chí, đồng đội rất tốt. Đặc biệt, trong đợt dịch Covid-19 lần thứ 4 này, hầu như tất cả các đơn vị phải cấm trại, qua đó mới thấy tổ cắt tóc đại đội quý giá và cần thiết biết nhường nào!
    Xem thêm Thu gọn
  • 15/11/2021
    Đại dịch Covid-19 diễn biến rất phức tạp và rất nguy hiểm, nhất là ở thành phố HCM và các tỉnh phía Nam. Cả nước đều hướng về miền Nam. Để giúp đỡ nhân dân ở các vùng khó khăn, cấp trên chỉ thỉ, mỗi trung đội cử 10 đồng chí lên đường tham gia chống dịch.... Chúng tôi nhận nhiệm vụ đi chợ giúp dân và vận chuyển hàng cứu trợ cho bà con. Thật là khó khi phải làm dâu trăm họ, bởi có hàng trăm, hàng ngàn đơn hàng, mà mỗi nhà lại yêu cầu mỗi thứ. Đường phố dân cư Sài Gòn nhiều nơi chật hẹp, có những nhà trùng số, tìm mãi mới ra, tìm đến nơi thì đã quá giờ, có người không thông cảm không nhận hàng hoặc nhận với thái độ không vui vẻ, làm chúng tôi cũng áy náy! Thế nhưng đa số bà con đều rất tốt, hết lời khen ngợi các chú bộ đội còn trẻ mà hết lòng vì dân, buổi trưa nắng nóng hay giữa cơn mưa bất chợt vẫn đưa hàng tới tận tay bà con…
    Xem thêm Thu gọn
  • 08/11/2021
    Câu chuyện nhắn nhủ tới các bạn trẻ “ngay từ bây giờ hãy xây dựng cho mình một lối sống lành mạnh; một thói quen ăn uống, sinh hoạt khoa học, điều độ nhằm thực hiện khẩu hiệu “Khỏe để học tập, rèn luyện. Khỏe để bảo vệ tổ quốc thân yêu của chúng ta”.
    Xem thêm Thu gọn
  • 01/11/2021
    Làn sóng thứ 4 của đại dịch Covid-19 hoành hành ở hầu hết các tỉnh, thành trên cả nước, đặc biệt là tại phía nam. Trong suốt mấy tháng qua, toàn Đảng, toàn quân, toàn dân đã chi viện sức người, sức của cho các tỉnh miền nam ruột thịt. Tuy nhiên, đợt bùng phát dịch lần này vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến mọi mặt của đời sống - xã hội. Song, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, những người lính Cụ Hồ vẫn luôn sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc, bảo vệ hạnh phúc và cuộc sống bình yên của nhân dân.
    Xem thêm Thu gọn
  • 25/10/2021
    Tôi hồi hộp bóc thư, một chiếc nhẫn cỏ bằng bông may xinh xinh và những dòng chữ nắn nót “em xin lỗi vì đã hiểu lầm anh, nhưng cũng tại các anh cơ, đùa gì mà cứ như thật ý, đúng là nhất quỷ, nhì mà, thứ ba là lính thật đấy”. Thế rồi Tập và Vinh lại ào tới, cười hô hố, hóa ra tất cả kịch bản này là của hai cậu lính trẻ tinh quái...
    Xem thêm Thu gọn
  • 18/10/2021
    Câu chuyện về những chiến công và sự hy sinh anh dũng của những chiến sĩ lái xe Trường Sơn thuộc Tiểu đội xe không kính - tiểu đội 3, trung đội 3, đại đội 2, tiểu đoàn 5, binh trạm 37, đoàn 559 bộ đội Trường Sơn. Các xe đều không gương, không kính, không phải vì bom giật, bom rung, kính vỡ mà khi xe lâm trận phải tháo cả gương và kính giấu kỹ dưới hầm. Đó là cách tốt nhất để ngụy trang, phòng máy bay OV - 10 soi mói, chỉ điểm cho máy bay ném bom đến oanh kích mục tiêu….. Không ngờ một tuần sau tại bãi bom ấy, gần như cả ban chỉ huy binh trạm đã hy sinh. Những tấm huân chương tiểu đội được tặng vì chiến công ngày ấy đã ố vàng, nhưng những ký ức về tiểu đội xe không kính vẫn còn nguyên mới...
    Xem thêm Thu gọn
  • 11/10/2021
    Ông mối đã viết lên một câu chuyện về tình yêu thật đẹp - bắc nối nhịp cầu cho hai con tim cùng chung nhịp đập. ... Sau buổi ra mắt hôm ấy đôi trai tài gái sắc Đặng Thanh Giang và Phạm Thị Bích Thủy đã chính thức trở thành vợ chồng, lễ thành hôn của họ được tổ chức tại quê nhà, tuy đơn giản nhưng tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
    Xem thêm Thu gọn
  • 27/09/2021
    Không chỉ trong chiến đấu một mất một còn với kẻ thù tình đồng đội mới tỏa sáng mà trong cuộc sống thường ngày của mỗi người chiến sĩ, tình đồng đội vẫn ấm áp, chan hòa. Nhất là những ngày tháng đầu trong quân ngũ, từ bữa ăn, giấc ngủ cho đến nếp sống sinh hoạt hàng ngày, tình đồng đội đã giúp những người lính vượt qua những bỡ ngỡ, khó khăn ban đầu để thích nghi với môi trường quân ngũ và những yêu cầu rèn luyện ngày càng cao của hoạt động quân sự, có những ốm đau, trái gió trở trời hay khi va vấp ưu phiền, đồng đội lại chăm sóc, vỗ về, động viên. Những năm tháng trong quân ngũ, tình đồng đội là tài sản quý báu trong hành trang của người lính, là nét đặc trưng tiêu biểu của phẩm chất bộ đội Cụ Hồ.
    Xem thêm Thu gọn
  • 20/09/2021
    Sau khi bị chính trị viên đại đội nhắc nhở, đồng thời bị kiểm điểm, phê bình nghiêm khắc trước tập thể đơn vị, tôi cảm thấy rất ân hận trước việc làm thiếu trung thực của mình. Tuy nhiên tôi không tỏ ra bi quan, chán nản, mà quyết tâm học tập, rèn luyện thật tốt để lấy lại niềm tin yêu, quý mến của đồng đội. Cuộc đời của mỗi người có lúc sẽ gặp phải những sai sót nhưng vấn đề quan trọng là chúng ta phải có ý chí, có bản lĩnh, dám chấp nhận và vượt qua khó khăn.
    Xem thêm Thu gọn
  • 14/09/2021
    "Sau cái gọi là liên hoan mừng hậu sinh nhật ấy, tôi bị sinh hoạt kiểm điểm và bêu gương trước đại đội. Bây giờ đã là chính trị viên tiểu đoàn nhưng tôi luôn coi đó là bài học để răn dạy bản thân, đồng thời để giáo dục các cán bộ, chiến sĩ nhận thức sâu sắc được rằng “đã là người lính thì dù trong bất kỳ điều kiện, hoàn cảnh nào cũng phải tự giác chấp hành nghiêm kỷ luật, nề nếp, chế độ, quy định của quân đội và mệnh lệnh của người chỉ huy”...
    Xem thêm Thu gọn
  • 09/09/2021
    Câu chuyện kể về chuyến hành quân dã ngoại của các cán bộ chiến sĩ…. kết hợp làm công tác dân vận tai Ấp 1, xã Phước Khánh, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai. Nơi đây, tình cảm của mỗi người dân, của vợ chồng má Năm đối với các chiến sĩ rất sâu nặng, nghĩa tình - đó cũng chính là kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời quân ngũ của các chiến sĩ.
    Xem thêm Thu gọn
  • 09/09/2021
    Hồi ức về những năm tháng chiến tranh khốc liệt trên các chiến trường chi viện cho miền Nam và cả sự cống hiến, hy sinh của những người lính công binh đã ngã xuống bên những cây cầu, những tuyến đường, những bến phà để nối liền mạch máu giao thông, chi viện cho tiền tuyến, phục vụ bộ đội chiến đấu.... niềm tự hào ấy vẫn mãi vẹn nguyên trong trái tim những người lính công binh.
    Xem thêm Thu gọn
  • 22/03/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 15/03/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 08/03/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 01/03/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 22/02/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 08/02/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 25/01/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 11/01/2021
    Xem thêm Thu gọn
  • 28/12/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 14/12/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 07/12/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 01/12/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 16/11/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 26/10/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 21/10/2020
    Thượng tá trung đội trưởng dân quân - tác giả Nguyễn Xuân Diệu
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/10/2020
    Ký ức người lính Hà Nội - tác giả Nguyễn Xuân Diệu
    Xem thêm Thu gọn
  • 06/10/2020
    Câu chuyện: Chuyện tôi về quê lấy vợ.
    Xem thêm Thu gọn
  • 11/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 11/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 11/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn
  • 12/09/2020
    Xem thêm Thu gọn