-
Mắt lửa
Nguyệt Chu
Lửa là biểu tượng cho sự hủy diệt nhưng cũng là biểu tượng cho sự sống sinh sôi. Đó là ngọn lửa vật chất chúng ta nhìn thấy và cũng có thể là lửa vô hình trong tim. Với nhân vật tôi trong câu chuyện thì lửa mang cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Từ sau khi ngôi nhà nhỏ của nhân vật bị cháy, lửa vừa là công cụ để cô biểu diễu múa lửa vừa là khát khao ánh hào quang trong trái tim.
Chương mới nhất
-
Về đi con! Giọng mẹ run run. Tôi bước đi không ngoái lại. Dù biết, mẹ vẫn đứng ở đó, khi tôi đã sang đò. Như bao năm vẫn vậy. Đến nỗi, nhiều khi tôi chẳng dám trở về. Mà có lúc, mẹ vẫn lần lên tận thành phố để tìm tôi...Thu gọn
-
Đêm sâu hun hút. Tôi đi theo một ánh lửa mơ hồ... Nhưng trước mắt tôi lại là người đàn ông có mái tóc như một bộ rễ cây. Khuôn mặt khuất vào bóng tối. Chính anh ta là người đã đưa tôi vào viện khi tôi bị bỏng. Tôi cười. Xoàng thôi. Nhằm nhò gì đâu...Thu gọn
-
Xóm trọ tồi tàn có hơn mười phòng trọ được xây làm hai dãy đối diện nhau, cách nhau một khoảng sân bé bằng vạt váy. Dây điện nhằng nhịt chỉ cách đầu vài gang tay. Những mảng tường bong tróc, loang lổ. Cạnh đó là một khúc sông bị ô nhiễm, bốc mùi nồng nặc...Thu gọn
-
Tiếng Kha gọi tôi về từ miền kí ức. Những buổi cùng nhau trốn học, ra bờ sông chơi, chết hụt mấy lần. Mẹ đánh tôi lằn mông. Kha không dám xin cho tôi. Kha sợ. Tôi giận Kha. Đồ hèn. Nhưng có lần tôi bị bạn bè trêu chọc là con hoang, Kha đã nhảy vào đấm nhau với chúng...Thu gọn
-
Một ả phấn son ném cái nhìn soi mói khi tôi bước vào phòng. Thấy lạ vì sự xuất hiện của ả trước cửa phòng người đàn ông. Rồi tôi chậc lưỡi. Đâu liên quan đến mình. Ả đi đi lại lại quanh sân, ghé vào cửa phòng tôi, hất hàm...Thu gọn