• image

    Những giấc mơ có thật

    Vũ Thị Hồng

    Truyện mang âm hưởng trầm buồn, thể hiện cuộc sống buồn tẻ, không tương lai của Tuân, một nữ thanh niên xung phong. Như hàng vạn nữ thanh niên xung phong khác, Tuân đã gửi tuổi xuân tươi đẹp của mình trong những năm tháng chiến đấu tại Trường Sơn. Giờ đây khi trở về cuộc sống đời thường, Tuân lạc lõng với mọi thứ bình thường xung quanh. Những chấn thương về mặt tâm lý khiến nhân vật trong câu chuyện sống nửa tỉnh, nửa mê. Qua một nhân vật, một mảnh đời nhưng tác giả đã phản ánh được phần nào hi sinh mất mát và cả thiệt thòi của nữ thanh niên xung phong trong và sau cuộc chiến.
Chương mới nhất
  • 09/06/2021
    Ở cơ quan huyện đội Gia Lộc, người ta đã quen thuộc với người đàn bà quét dọn suốt ngày loay hoay với cái chổi cán dài và chiếc giẻ lau trong tay. Đã qua bao nhiêu đời thủ trưởng, cán bộ cơ quan lớp về hưu, lớp chuyển đi nhưng chị vẫn còn đó, như một chi tiết không thể thiếu được trong cái cỗ máy vận hành đã mòn trơ và cổ lỗ nằm cách tỉnh lị chưa đầy mười lăm cây số...
    Xem thêm Thu gọn
  • 09/06/2021
    Tuân nằm ngửa, hai tay vòng sau gáy, mắt trân trân nhìn lên mái nhà, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy tràn xuống hai thái dương, miệng chị mím chặt tạo thành một vết nhăn đau đớn. Cô cuống quýt nắm lấy tay bạn: – Có chuyện gì vậy Tuân? Mình đã làm cậu bực mình phải không?
    Xem thêm Thu gọn
  • 09/06/2021
    Gã trai vụt nhào tới sụp xuống trước mặt chị, mắt gã long lanh nước. - Chị ơi, hãy nhớ lại những ngày chị em mình ở trạm xá dưới chân đèo Ba Cô đi chị. Lúc ấy em còn là một thằng lính mới mười bảy tuổi, đang trên đường hành quân vào Nam. Qua cung đoạn của các chị thì em lên cơn sốt ác tính. Sốt cao quá, em bị rối loạn thần kinh, suốt ngày la hét, có lúc còn cởi hết quần áo, bôi trát bùn đất đầy mình chạy vào rừng...
    Xem thêm Thu gọn
  • 09/06/2021
    Bằng một động tác mạnh bạo và quả quyết không để cho chị kịp phản ứng. Bạo xốc chị lên chiếc giường một kê cạnh đó. Chị quẫy cựa trong cánh tay Bạo như một cánh chim bị thương yếu ớt rồi buông xuôi, để mặc cho những chiếc hôn bạo liệt của người con trai ngấu nghiến trên thân thể mình. Những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau rớt xuống hai bên thái dương chị. Có ai ngờ, ngoài bốn mươi tuổi chị vẫn còn là một trinh nữ...
    Xem thêm Thu gọn
  • 09/06/2021
    Mà hình như có tiếng người thật. Một giọng nói thều thào, đứt quãng vọng lên từ đáy vực đen ngòm: “Cứu tôi với! Ai đó, cứu tôi với. Đừng bỏ tôi!”. Tuân rùng mình, sởn gai ốc, định bỏ chạy nhưng hai chân chị nặng như đá, không sao nhấc lên được. Giọng nói chợt nổi lên rõ hơn, sát ngay tai chị: “Đừng sợ! Có phải Tuân đấy không? Anh đây, anh là Chiến đây.”...
    Xem thêm Thu gọn